Em chưa về Hà Tịnh
Nên nỏ biết chi mô
Từ cấy chuyện “nói phô”
Từ cấy đụa cấy đọi
Phải mầm năng cho sọi
Bọ có hỏi “O nớ”
Biết hớn hở đáp lời
Mự có mời “lại nhởi”
“Nhà có nác chè xeng
O sang mần mấy đọi…”
Chớ có mà lắc troốc
Nhà thường nằm trên roộc
Trước cửa là cấy cươi
Dưới giàn bù sây trấy
Chó gầm gừ nhặng nhậy
“Khung răng mô đừng hại!”
Cà mói đầy trong vại
Nhút bèn môn, ngọn độ
Đừng mới chộ mà chê
Ngài quê anh trọng khách
Thịt ga với cơm nếp
Loọc chặt rồi bơng lên
Long riệu nút lá chuối
Béng tráng có vưng đen
Dịa rau thơm mấy loại
Chủ gắp khách đưa lại…
Râm ran phô cả buổi
Bầy trẻ con dưới bếp
Chỉ chờ nghe buông đụa
Chìa tăm mời ả xỉa
Ngoài bợ cươi giếng nác
Có chạc cột với đài
Cần tre treo cục đá
Cứ thả đài múc nác
Tắm rửa chin rửa cẳng
Mẹ có nhờ đun lá
Em cứ dạ con đun
Gạt mun hàng đỏ lả
Cơm keng hay kho cá
Lá chuối xenh kín lại
Khung lo soống hay khê
Mẹ nhủ lấy cấy vàng
Đừng vội vàng nghi ngại
Cứ thoải mái chọn dùng
Nhà treo vàng phên ná…
Cụ mự ở xùm trên
Đèo chắc xuống cả đêm
Đuốc soi đàng chó sủa
Om ấm chè nác mới
Trù cau đừng têm vội
Cứ ngồi phô lại mần
Nhà ghin bên bợ đàng
Ngài làng hay vô nhởi
Cầm que hay cấy chủi:
“Troốc bọ mi đập chết
Mi là đồ mất nết
Khoông răng mô bác ơi
Chó nhà em chỉ sủa
Nỏ cắm ai mà hại…”
Đầu hồi có cạu mỳ
Một dèng khoai mới nhổ
Ổ ga đẻ khu đị
Trèo lên mà lấy trớng
Ló chín phải gắt rồi
Toóc cắt cồi phơi khô
Loông thành cơn để dèng
Tru bò ăn khi rét
Mới về nỏ biết hết
Đi ngái rồi mỏi chin
Trúc cúi đau nhức troốc…
Ngài quê anh Hà Tịnh
Nỏ có nịnh có luồn
Mà luôn luôn tình cảm
Mặc tiếng nghe trọ trẹ
Tiếng mẹ đẻ quê mình
Thật tình yêu lắm lắm!
Túi bựa sơ gấy hỏi
Eng ơi ngoài quê gọi
Cứ nói: Gấy eng tui
Nghịa là du cựa bác
Bác mấy thằng mấy cân
Biết khi mô chộ hẹ….?
Em chỉ dạ khe khẽ
Nói thật nỏ hiểu mô !
Ừ thì bọ chú nớ
Với anh là họ hàng
Cùng tuổi lại cùng làng
Nhởi chán thòi đập chắc
Khi thua thì qua chưởi
Tui bay đồ quẹt khu
Ẻ vô tau khoông nhởi…
Bây giờ xa vời vợi
Gọi thăm hỏi quý rồi
Để nhớ hồi quê khổ
Mót khoai mậm trời mưa
Lặt phân tru cả đúa
Đòn xóc gánh cơn sạu
Đòn triêng thúng hai đầu
Dóng cơn mây bện lại
Trên đầu hay đội múng
Ăn phúng mẹ chưởi cho
Mi kì đồ mặt mẹt !
Tụm nhau hay phét lác
Phô láp nỏ ai tin
Khái về tha vô rú…!
Đi lắm mỏi trục cúi
Ngồi nhiều kêu tê khu
Tru cày roọng tắc vèng
Họ hầy vui rộn lắm
Ai chưa về nghe ngắm
Áo tơi lá tro chằm
Cơm mo cau đùm nắm
Mói vưng chấm đạ sèm
Nót nác méng…lưa khung ?
Mấy eng ả mà khun
Ăn khoông trừa một méng !
Rào quê nác troong xeng
Meo meo chui dưới đá
Cá mát ưa nác mạnh
Ngồi trên noốc quăng chài
Trịt mụi náng rất thơm
Cơm lòn gạo ló cu
Con du nhiều khi nhịn…!
Ôi thì ừ văn hóa
Tiếng đặc biệt quê choa
Nói ra vui xí xóa
Dịch nghĩa chỉ nôm na
Nặng tình người Hà Tịnh !
Tác giả: Ông Trần Kim Lương – Tổng thư ký Hội Đồng Hương – Hội Doanh Nghiệp Hương Khê tại TP HCM – Các tỉnh lân cận.
Tháng 11 năm 2014





